Bình minh.
Rừng rậm như c*̃ng sáng bừng dưới ánh mặt trời. Những tia nắng sớm xuyên qua tán lá sum xuê, chiếu rọi lên hai thầy trò Điền Bất Dịch và Trương Tiểu Phàm. Tiểu Phàm đứng trước mặt thầy với dáng vẻ hổ thẹn, ngần ngừ cả nửa ngày mới ấp úng thốt lên được một tiếng: “Sư phụ!...”, khuôn mặt vốn xanh xao nhợt nhạt giờ đỏ ửng trông thật tội nghiệp.
Điền Bất Dịch vẻ thương hại lẫn tức giận, nhìn tên tiểu đồ đệ, “hừ” một tiếng rồi quay người bước đi. Tiểu Phàm đứng như chôn chân tại chỗ, lòng có muôn vàn lý lẽ muốn phân bua với thầy nhưng lúng túng không thể thốt thành lời. Bí mật sâu kín trong lòng nay bị người mình kính trọng nhất biết được, vốn không thể không giải thích, nhưng biết nói sao cho phải đây? Cảm giác lo lắng sợ hãi làm hắn cứ đứng như chết trân. Điền Bất Dịch quay đi vài bước thì dừng lại. Tiểu Phàm đứng ngay đằng sau thầy, đến thở c*̃ng không dám thở mạnh.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: