Sau khi tự tát vào mặt một cái, Trương Tiểu Phàm đứng lặng người, rồi không nén được thở hắt ra. Phải đến một lúc sau gã mới dần lấy lại bình tĩnh, lắc đầu cười khổ:”Trương Tiểu Phàm à Trương Tiểu Phàm, ngươi sống trên đời được bao năm rồi chứ, bất quá chỉ là một vô danh đệ tử c*̉a Thanh Vân Môn, vậy mà lại dám nghi ngờ đạo nghĩa tố sư, quả là không tự lượng sức. Thanh Vân Môn trải qua hơn hai ngàn năm, thanh danh lẫy lừng, thiên hạ đều kính ngưỡng, chẳng bởi hư danh, đâu đến lượt phiên ngươi nghi ngờ chứ.”
Nghĩ đến đây, tạm thời gã thấy như trút được gánh nặng, dù chỉ là ý nghĩ có chút tự an ủi bản thân, nhưng xem ra lại rất có tác dụng. Đến đây Tiểu Phàm không nghĩ ngợi thêm nữa, thảnh thơi nằm xuống nghỉ ngơi.
Không ngờ nằm chưa yên, hắn đột nhiên nghe thấy một hồi âm thanh vô c*̀ng chói tai từ trên không truyền tới, xé rách bầu không khí yên tĩnh vốn dĩ chỉ có tiếng sóng triều và tiếng gió biển.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: