Trong bóng tối, vô số những cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào hào quang c*̉a cả ba người. Không hiểu vì sao, Trương Tiểu Phàm trong lòng cảm thấy một chút lo sợ, nhìn qua bên cạnh, Bích Dao và Thạch đầu vẫn điềm nhiên không chút mảy may chú ý, tựa hồ như như hai người đã từng kinh qua những cảnh tượng này rồi. Tuy nhiên, những sinh vật chung quanh không tỏ vẻ gì như muốn tấn công bọn họ. Ngoài việc thỉnh thoảng phát ra những tiếng gầm rú như hổ báo, bọn chúng tuyệt nhiên không có động tĩnh nào, chỉ im lặng ngước nhìn và chờ đợi.
Cả ba người họ vẫn tiếp tục đi xuống, có lẽ đã đi được bốn năm trượng nữa, Trương Tiểu Phàm đột nhiên phát hiện, số lượng những cặp mắt phát sáng chung quanh dường như dần dần giảm đi, song cảm giác rờn rợn thì vẫn y như c*̃, ong cảm giác mỗi cặp mặt ấy dường như lớn hơn rất nhiều so với những cái nhìn thấy lúc nãy. Tiểu Phàm khẽ nhíu mày, bay về phía vách đá trước mắt, quả nhiên, qua ánh sang mờ mờ phát ra từ Thiêu Hỏa Côn, trên bức tường đá tối đen số lượng hang động giảm đi rất nhiều. Những hang động này to gấp đôi so với những cái ở trên, cao chừng qua đầu người một chút. Như tương thích, những sinh vật trong động rõ ràng đặc biệt hung ác, con nào con nấy vừa to lại vừa lớn, răng cỏ lởm chởm, mặt mũi dữ tợn, khiến người ta trong lòng phải khiếp sợ.
Bỗng nhiên một con quái thú trước mặt Tiểu Phàm, thấy hắn đến gần liền gầm lên một tiếng thực to, con thú ấy vô c*̀ng to lớn, mình như mình heo rừng, đầu to như con gấu khổng lồ, bàn tay to lớn quét ra, chút nữa đã đánh trúng mình Trương Tiểu Phàm.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: