Khi Trương Tiểu Phàm tỉnh lại, trời đã tối, chỉ sợ hắn đã ngủ ít nhất năm sáu canh giờ. Bích Dao vẫn chưa dậy, hai tay đang nắm chặt cứng áo c*̉a hắn, trông giống như là một đứa trẻ bẽn lẽn nhút nhát, lúc này không ai có thể nghĩ nàng lại là một nhân vật quan trọng c*̉a ma giáo.
Trương Tiểu Phàm gối đầu lên tay, lắng nghe tiếng “xào xạc” vang lên trong rừng mỗi khi gió núi thổi qua, đột nhiên, tự hỏi không phải rừng trúc bạt ngàn trên Đại Trúc Phong c*̃ng phát ra thứ âm thanh này sao?
Mấy ngày nay, ta mất tích bên dưới Vạn Bức Cổ Quật, tin tức sợ rằng đã truyền về Đại Trúc Phong rồi, không hiểu Linh Nhi sư tỷ biết được, nàng có chút thương tâm nào không nhỉ? Thế nhưng, nếu ta đột ngột xuất hiện trước mặt, nàng nhất định sẽ vui vẻ vô c*̀ng, nhất định sẽ nắm chặt lấy tay ta, cao hứng mãi không thôi, cười mà mắng ta rằng: Tiểu tử thối, ta biết ngươi không dễ dàng chết như vậy đâu!
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: