Pháp Tướng đi đầu niệm một câu phật hiệu, sau một khắc, ánh sáng tỏa ra rạng ngời từ một viên châu tròn vàng óng ánh bay lên từ trong bàn tay, ban đầu ánh sáng này còn quyến luyến bên Pháp Tướng, rồi với sự thúc giục c*̉a ông ta, trong một chớp mắt kim quang đại thịnh, với viên châu làm trung tâm, ánh sáng vàng như một đợt thủy triều tràn ngập bốn phương. Trương Tiểu Phàm đứng nguyên tại chỗ, bên tai nghe như có tiếng hú vang, màu vàng rực lướt qua người hắn một cách nhẹ nhàng và nhanh chóng.
Mỗi người ở đó đều bị ánh sáng vàng phản chiếu trên khuôn mặt, đồng thời cảm thấy thư thái sung sướng, lại thấy như phần khẩn trương trong lòng trong một khoảnh khắc đã nhẹ nhàng đi. Một không gian rộng lớn rực sáng như ban ngày, nếu không kể bọn dơi hung tợn lay động trên quái thạch, gần như khiến người ta có cảm giác đang ngoạn cảnh nơi cửa phật.
Lý Tuân nhìn thấy vậy, có phần kinh dị, thốt lên với người đi đầu: “Luân hồi châu”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: