Phải mất một hồi lâu ba người bọn Tăng Thư Thư mới hết ngỡ ngàng, khôi phục lại vẻ bình thường, nhưng cả ba đều nhìn ra được vẻ kinh hãi và nghi hoặc trong mắt đối phương, duy chỉ có một điểm khác biệt là trong mắt c*̉a hai nữ tử Lục Tuyết Kỳ và Văn Mẫn còn ẩn ước vài phần kinh hoảng mà mê hoặc nữa.
Chuyện này vốn chỉ có vài đệ tử Tiểu Trúc Phong, Đại Trúc Phong mới biết được, hơn nữa Đạo Huyền Chân Nhân đã ba lần bốn lượt nghiêm lệnh không được truyền ra ngoài, vậy mà tại sao Vân Dịch Lam lại biết được?
Tăng Thư Thư không giống như Văn Mẫn và Lục Tuyết Kỳ, gã không hề biết chuyện xảy ra với Tru Tiên Cổ Kiếm, điều làm gã kinh ngạc chính là bản thân tin tức này. Nhưng sau khi hồi phục lại tinh thần, gã đã lập tức cười vang, thần tình thoải máu nói: “Vân sư bá, người sao lại đùa cợt với ba kẻ hậu sinh vãn bối như vậy? Vừa rồi xém chút nữa vãn bối đã bị người làm sợ chết khiếp rồi. Tru tiên cổ kiếm là bảo vật chí cao vô thượng c*̉a Thanh Vân Môn, do đích thân chưởng môn sư bá bảo quản, làm sao có thể tổn thất được chứ? Hì hì…”.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: