“Đó là chuyện c*̉a mười mấy năm về trước, nhưng trong đầu ta nó vẫn giống như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua, vẫn rõ mồn một, không thể nào quên dù chỉ một chi tiết nhỏ”. Giọng c*̉a Phổ Hoằng Thượng Nhân phẳng lặng mà chậm rãi vang lên trong phòng, ông bắt đầu kể về chuyện c*̃. “Ta còn nhớ rất rõ, hôm đó là một ngày ảm đạm. Ngay từ sáng sớm ta đã cảm thấy trong lòng có gì đó bất an song lại không thể nói ra chuyện không ổn rốt cuộc là chuyện gì cả những công việc thường ngày ta c*̃ng phân tâm không làm đến nơi đến chốn. Tình trạng vô c*̀ng khác thường ấy, ngay cả bản thân ta c*̃ng không cắt nghĩa được, vì thế khi ấy trong lòng thật thập phần lo lắng. Cứ như thế cho đến chập tối, nghe thấy tiếng chuông chiều, mắt thấy trời đang dần tối lại, ta mới cảm thấy yên tâm hơn một chút. Lúc ấy, ta chỉ cảm thấy hẳn là mình tu hành chưa đủ nên nhất thời ý loạn tâm mê mà thôi. Không ngờ đúng vào cái lúc trời nhá nhem ấy, đột nhiên nghe thấy ngoài cổng bản Tự truyền đến một tiếng kêu chói tai…”.
Nói đến đây, Phổ Hoằng Thượng Nhân quay đầu lại nhìn Pháp Tướng một hồi.
Pháp Tướng gật đầu: “Đúng thế, lúc ấy là lúc các đệ tử tuần thị sơn môn đột nhiên nhìn thấy một người hôn mê nằm dưới đất ở một nơi không xa ngoài cửa vườn chùa, vội đi tới kiểm tra, nào ngờ …lại chính là PHổ Trí sư thúc”.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: