Sáng chuông, chiều mõ, ngày lại ngày, cảnh tượng tựa hồ cứ như thế không thay đổi.
Mỗi một ngày, mọi sự tưởng chừng như là ngày hôm qua, có người cảm thấy buồn chán, có người cảm thấy yên tịnh, tháng ngày lầm lũi, hoặc dài hoặc ngắn, đều bởi tại nhân tâm mà thôi.
Thoáng chốc, Quỷ Lệ lưu lại Thiên Âm Tự c*̃ng đã khá lâu, sáng sáng nghe chuông, xế chiều nghe mõ, chẳng biết tự nơi nào trong chùa cứ đều đặn vang lên mỗi ngày, lặng lẽ trôi qua. c*̃ng không biết như thế nào, mới chỉ có mấy ngày, hắn tựa như hòa nhập vào khung cảnh kỳ lạ khác thường này, ngày ngày trầm mặc không nói, chỉ trầm tư suy nghĩ.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: