Nhị gia Ngụy gia mượn tiện lợi của biên cương, dùng thân tín thiết lập nhiều cửa hàng, chỗ hiểm yếu từ đông tây nam bắc, trải rộng Tây Vực chư quốc khách thương, cũng không lo về nguồn tiêu thụ của binh khí sắt, vì vậy ngắn ngủn mấy năm mà thu lợi vô số.
Lúc dọ thám biết được điều này, bất kể là Sở Tà, hay là Lư Quyển đều có sắc mặt ngưng trọng.
Bọn họ nghĩ tới một điều, Hung nô có được tiền bạc và quặng sắt, tinh luyện thợ thủ công, đó là gần quan được ban lộc, nếu có thời gian chế tạo ra nhiều binh khí, quân mã chỉnh tề, thực lực không thua kém gì Đại Nguyên, loại hổ sói mài giũa nanh vuốt này, sao lại cam tâm ngủ đông ở nơi xa xôi cằn cỗi?
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: