Edit: Ry
Cố Vọng thực sự không chịu được loại không khí mập mờ này, cùng với ánh mắt như có như không vẫn luôn rơi trên mặt và cổ mình. Cậu đoạt giấy vệ sinh trong tay Hạ Thanh Hoàn, lau qua quýt cái tay còn lại rồi ném giấy vào trong thùng rác, sau đó bình tĩnh nói: "Đi thôi."
Hai người đi tới cửa, bị hai tên đang ngồi chồm hỗm ở ngoài làm cho giật mình, hành lang cũng không hoàn toàn đen thui, gần đó cách bọn họ khoảng mấy mét có chiếc đèn trần, miễn cưỡng có thể thấy vật, không đến mức quá lờ mờ kiểu giơ tay không thấy được năm ngón.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: