Cố Lâm Lâm mặc quần áo từ bảy ngày trước, sắc mặt tái nhợt, đầu tóc rối tung ra khỏi trại tạm giam, khi giương mắt lên nhìn thấy Cố Trì Tây đang đứng ở đó, nước mắt cô ta phút chốc trào ra, cô ta nhào thẳng vào trong ngực Cố Trì Tây, gào khóc.
"Ba, cuối cùng ba cũng tới đón con!
Con... con nghĩ rằng ba không cần con nữa...” Cố Lâm Lâm khóc không thành tiếng, nắm chặt lấy ống tay áo của Cố Trì Tây.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.