Hai đứa bé thiên thần từ chiếc bánh xôi nếp ban đầu đã lớn lên từng chút một, lúc đầu chúng không biết nói, chỉ biết gặm ngón tay, uống sữa, quơ tay múa chân, dần dần, chúng bắt đầu biết lật người, mọc răng sữa, bi bô nói, loạng choạng tập đi, sau đó mở miệng gọi ba mẹ, rồi từ từ bắt đầu ngồi, đứng, đi, Tang Lê và Quảng Dã cũng từng chút từng chút chứng kiến sự kỳ diệu về việc lớn lên của con mình.
Hai đứa bé càng lớn càng dễ thương, đặc biệt thích cười với mọi người, là hạt dẻ cười trong nhà, thích bám lấy ba mẹ, nhất là thích xem mẹ múa, mỗi lần Tang Lê múa cho chúng xem, hai đứa nhóc đều vỗ tay tán thưởng, từ nhỏ đã thích làm fan hâm mộ của mẹ.
Hơn nữa, tình cảm của hai anh em rất tốt, hiểu ý nhau, thường thì một người nói, người kia lặp lại, làm biểu cảm giống nhau, buổi tối còn nắm đôi tay nhỏ, ôm hôn, đi ngủ cùng nhau, để chúng ở với nhau, cả hai sẽ nói bằng mật mã tiếng con nít, như thể có thể trò chuyện, ngồi cùng nhau cũng có thể chơi suốt buổi chiều.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: