“Hửm?” Ninh Chiêu Nhi cố gắng mở to mắt, nhưng mí mắt mỏng manh kia không hiểu sao lại nặng trĩu như vậy, hơn nữa vì đã tắt đèn, xung quanh tối om, nàng giãy dụa vài cái rồi hoàn toàn từ bỏ, nhắm mắt lại nói lảm nhảm vài câu.
Chỉ là lần này ngay cả Thẩm Hạo Hành cũng không nghe ra nàng đang nói gì, chỉ nghe loáng thoáng được vài từ, đại loại như Vương gia, buồn ngủ quá, ngủ thôi…
Thẩm Hạo Hành biết cô nương đã mệt đến mức không còn sức lực để tranh luận với hắn nữa, cũng không định đoán nữa, hắn lên giường nằm xuống, nhưng vì Ninh Chiêu Nhi nằm ở chính giữa nên hắn nhất thời không còn chỗ, nửa người treo lơ lửng bên ngoài, đành phải nghiêng người sang.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: