Tô Triết bước vào thư phòng, Mặc Tu Nghiêu đứng dậy đón chào bày tỏ kính trọng.
Tô Triết khoát tay một cái nói: “Vương gia, Vương phi, lão hủ quấy rầy các vị rồi.”
Mời Tô triết ngồi xuống, Mặc Tu Nghiêu mới vừa ngồi xuống vừa cười nói: “Tô lão khách khí như vậy, là muốn xa lạ vớiTu Nghiêu sao.” Tô Triết nhìn đôi nam nữ trẻ tuổi ngồi sóng vai trước mặt mình, ánh mắt dừng trên mái tóc trắng như tuyết của Mặc Tu Nghiêu trong chốc lát, mới thở dài nói: “Vương gia không thương tiếc thân thể như vậy, Nhiếp chính vương, Vương phi cùng với lệnh huynh dưới suối vàng sao có thể an lòng được?” Mặc Tu Nghiêu cười nhạt, cúi đầu nhìn thoáng qua vạt tóc trắng trước ngực, cười nói: “Tu Nghiêu biết sai, lại khiến Tô lão bận lòng rồi.” Tô Triết lắc đầu, nhìn một chút Diệp Ly đang ngồi ở bên cạnh gật gật đầu cười nói: “Vương phi bình an trở về, thật là tổ tiên lịch đại Định Vương phủ phù hộ.” Diệp Ly cười khẽ, nhẹ giọng nói: “Tô lão nói rất đúng.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: