Nam Hầu nhận được tin tức của nhi tử, dường như không quản đến mình đang bệnh nặng phải nằm tại giường mà lập tức chạy tới cầu kiến Diệp Ly.
Đợi đến khi hiểu rõ sự tình, Nam Hầu buông tay mấy người đang đỡ mình, hai đầu gối quỳ xuống đất cung kính vái Diệp Ly một cái, nói: “Đại ân đại đức của Vương phi, Nam Hầu phủ ta suốt đời sẽ không quên, xin Vương phi nhận của lão hủ một lạy.” Diệp Ly ngẩn ra, vội vàng rời án thư đi xuống tự mình đỡ Nam Hầu dậy, “Hầu gia đừng làm thế, Bản phi không dám nhận.
Không nói tới thân phận Thế tử Nam Hầu, mà chỉ cần nhìn mặt Đại tỷ thì Bản phi cũng không thể không cứu.” Nam Hầu đã sớm nước mắt tuôn đầy mặt, mặc dù Thế tử Nam Hầu không phải là con nối dòng duy nhất của Nam Hầu phủ thế hệ này, nhưng là con độc nhất của Nam hầu, cũng là người thừa kế duy nhất của Nam hầu phủ, là người sẽ chống đỡ toàn gia tộc.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: