Trên một con đường bị ướt sau khi mưa to, Diệp Ly giục ngựa đi trước đại quân, nhưng đôi mi thanh tú thì lại nhíu chặt, trầm tư không nói.
Đám người Nam Hầu đi theo bên người nàng, thấy nàng như thế, thì tò mò hỏi: “Vương phi sao vậy?” Diệp Ly lắc lắc đầu nói: “Không có gì, chỉ hơi bận tâm tình huống bên Tín Dương thôi.” Nam Hầu khó hiểu nhướng mày, thành Tín Dương thất thủ đã là chắc chắn, còn phải lo lắng cái gì?
Diệp Ly nhướng mày nhìn ven đường một chút, bởi vì không đi quan đạo nên khắp nơi dọc theo đường đi đều là dân chúng chạy nạn liên tục không ngừng từ Tây Bắc tới.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: