Trần Dã dường như cũng không cần câu trả lời, cúi đầu nhìn bụi trên sàn nhà, giống như tự nói tự nghe: “Mấy hôm nay bỗng nhiên như biến thành người khác, không để ý đến người nhà họ Hạ nữa, đuổi mẹ chị ấy với cả người nhà họ Chu, nhìn thì cũng rất tốt, em vốn rất vui mừng.
Nhưng sáng nay bỗng nhiên chị ấy mua rất nhiều quần áo cho em, từ quần áo đến giày, cái gì cũng mua cho em, ánh mắt nhìn em cũng không đúng, em bỗng nhiên nhớ ra…”
“Em nhớ ra mẹ em hồi ấy, trước khi bà xảy ra chuyện, cũng là như thế này, vốn mẹ em đối xử với cha em, ông nội bà nội vô cùng tốt, vô cùng hiếu thuận.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: