Lương Triệu Thành nhíu mày, ánh mắt đảo qua đôi tay mà Lâm Khê tự chê là kém xa kiếp trước kia, trên thực tế thì trắng nõn mềm mại, vẫn nói: “Như vậy cũng tốt, để tôi cho người hỏi thăm một chút xem có người nào đáng tin cậy để giới thiệu không?”
“Tôi hỏi thím Ngô một chút cũng được, hai ngày nữa là thím Ngô trở về rồi, tạm thời cứ để thím ấy làm đã, nếu tìm được thì có thể sắp xếp một căn phòng trong nhà.”
Lâm Khê nghe anh đồng ý, cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi, mới hậu tri hậu giác nhớ đến, cô tìm dì giúp việc thi liên quan gì tới anh đâu?
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: