Khi nhìn thấy ba người họ, Tưởng Tiểu Mễ cứ ngỡ mình đã quay ngược thời gian. Năm ấy, ba người họ đã cùng nhau đến Bắc Kinh thăm cô. Ngoại trừ Quý Vân Phi, cô đã không gặp Tằng Kha và Đằng Tề suốt hai năm rưỡi qua. Ngày gặp lại, cả hai vẫn chẳng khác xưa là bao. Tưởng Tiểu Mễ nghiêng mặt sang một bên, dùng ngón tay dụi khoé mắt, không thì cô sẽ khóc mất.
"Cậu nhớ mình thì cứ nói đi, đừng lén khóc." Đằng Tề rút khăn tay đưa cho cô, "Nói cậu biết, cậu còn thiếu mình bữa cơm, hôm nay mình đến để cậu mời khách đấy."
Tằng Kha kéo Đằng Tề sang một bên, "Biến sang bên, cậu cũng nộp đơn vào đại học ở Bắc Kinh rồi còn gì nữa? Tới lúc đó đến căn tin mà ăn, giờ bớt nói xàm dùm cái, mình có chuyện cần nói với Tiểu Mễ."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: