Sớm hôm sau, Tưởng Nguyễn dậy hơi trễ, các người hầu trong tướng quân được Lý thị phân phó, không đánh thức nàng, chờ Tưởng Nguyễn thức dậy, sắc trời đã sáng choang, bên cạnh đã không còn bóng dáng Tiêu Thiều, bên trong sạch sẽ cứ như đêm qua không hề phát sinh chuyện gì hết.
Nàng từ từ nhỏm dậy, cảm thấy cả người đau xót muốn chết, trên vai mơ hồ lộ ra vết đỏ, Tưởng Nguyễn im lặng nhìn một hồi, mấy chục ngày không gặp Tiêu Thiều, càng lúc càng cầm thú, làm việc cũng rất cường thế, đúng thật là ‘tiểu biệt thắng tân hôn’.
Tưởng Nguyễn kêu Liên Kiều và Lộ Châu vào rửa mặt chải đầu, lúc Liên Kiều chải đầu cho Tưởng Nguyễn vẻ mặt có chút lúng túng, Tưởng Nguyễn nhìn thấy thế, liền hỏi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: