Khi Tưởng Nguyễn cất tiếng nói, người trên đất run rẩy, từ từ ngẩng đầu lên.
Hô hấp của Tưởng Nguyễn chậm lại, siết chặt hai quả đấm.
Mặt Chu ma ma đều là dấu vết của sương gió, gương mặt gầy gộc chỉ còn da bọc xương, đôi má đầy đặn phúc hậu nay đã lõm xuống, đáng sợ nhất là đôi mắt, chỉ còn lại hốc mắt khô khốc, rõ ràng là bị người ta móc ra.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.