Một cuộc nói chuyện kết thúc trong không vui, lúc Tuyên Lãng rời đi thần thái ảm đạm, tựa như không chịu nỗi cái nhìn mỉa mai của Tưởng Nguyễn, đi mà như chạy.
Khi tới chỗ kẻ kia, quả nhiên như trong dự đoán, tuy nét mặt không quá thất thố, nhưng nụ cười trên khóe môi cứng nhắc, hồi lâu sau kẻ kia mới thong thả cầm tách trà xanh trước mặt lên, mở nắp gạt qua lại miệng tách, sắc mặt lạnh như băng.
“Bổn cung vốn định thương hương tiếc ngọc, nếu không biết tốt xấu như thế, cũng không cần chần chờ thêm nữa.” Trong mắt hắn xoẹt qua một tia tàn khốc, cười nhạt.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: