Ánh mắt Tưởng Nguyễn rơi xuống mặt thanh niên đang nằm trên giường, cho dù bị thương, vẻ mặt vẫn lãnh đạm như thường lệ, tựa như đây không phải chuyện lớn lao gì.
Bởi đang nhắm mắt, lông mi thật dài rủ xuống, tạo thành bóng mờ dưới ánh đèn.
Sắc mặt tái nhợt, sắc môi càng nhạt hơn, cả người tựa như làm thành từ bạch ngọc, mang theo mùi vị lạnh bạc trong trẻo lạnh lùng.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.