“Hành vi của con người ít nhiều có quy luật.” Lương Mộ nói với Chu Mạt: “Mẹ của Trương Thần Tinh đã tặng sách cho trường tiểu học trung tâm thị trấn, hành động này không phải là ngẫu nhiên.”
“Ý anh là sao?”
“Tôi từng quay một người, mỗi năm người nọ đều leo lên ngọn núi cao nhất ở địa phương và mang về một cành cây từ trên núi.”
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.