“Tôi không uống rượu với cô.” Tạ Sùng nói: “Tư lệnh Phương đã cai rượu rồi, hôm nay ai uống rượu tức là không nể mặt Tư lệnh Phương.” Anh bưng ly trà lên: “Rượu không thể uống, nhưng trà thì có thể uống một hớp, lâu rồi không gặp.”
Lâu rồi không gặp. Một câu nói ẩn ý biết bao. Duy chỉ có chính họ mới biết câu nói này thực sự đại diện cho ý nghĩa gì.
Mọi người đều biết tính khí Tạ Sùng quái gở, giờ thấy cái tính khí tồi tệ này cũng áp dụng lên người Mâu Văn như vậy, liền cảm thấy giữa họ có lẽ thực sự chẳng có gì. Giữa đàn ông và phụ nữ nếu có chuyện gì, e là phải ra sức che chở chứ.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: