Tạ Sùng vẫn luôn nhớ rõ dáng vẻ ban đầu của Mâu Văn.
Mái tóc cài chiếc kẹp đoá hoa nhỏ, mỗi lần đến tìm anh cô đều luôn chạy, tà áo tung bay, nụ cười rạng rỡ. Anh chưa từng gặp cô gái nào như cô, tràn đầy lòng nhiệt huyết với cuộc sống và luôn không ngừng nỗ lực vì điều đó.
Thực ra khắp Thành phố Bắc Kinh này đâu đâu cũng có những người như vậy, nhưng anh lại vô tình gặp được cô. Cô xuất hiện trong mắt anh giống như một bức tranh với những gam màu đậm nét, cứ thế hiên ngang bước vào cuộc đời anh. Lúc ấy, chỉ cần nghĩ đến cô là anh đã thấy vui vẻ từ tận đáy lòng. Trước đây anh chỉ là một kẻ đứng ngoài quan sát cuộc sống vui tươi, nhưng từ khi quen cô, anh cũng đã hòa mình vào trong đó.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: