Anh chưa bao giờ được ngủ trong một ngôi nhà bạt Mông Cổ thực sự, lại càng chưa từng trải qua cảm giác tiếng mưa rơi lộp bộp trên đỉnh nhà bạt như đang gõ vào nhịp trống, lúc thì dồn dập, lúc lại hối hả hơn. Cơn mưa bên ngoài như thể muốn làm thủng cả bầu trời, rơi xuống không ngơi nghỉ một khắc nào.
Trong một môi trường như thế, giấc ngủ của con người sẽ trở nên sâu vô cùng, đến mức giữa đêm có tiếng sấm rền vang trời anh cũng chẳng hề nghe thấy.
Giấc ngủ này thật kỳ diệu, giống như đang thanh lọc toàn bộ cơ thể anh vậy, anh vừa ngủ vừa cảm thấy người mình càng lúc càng nhẹ bẫng. Trong cơn mơ, anh như muốn bay bổng lên không trung. Nói tóm lại là cả người nhẹ tênh, được lấp đầy bởi niềm vui sướng và hạnh phúc.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: