Ngày hôm ấy, Lục Thời Miễn đánh cho Bùi Dịch nằm bẹp ở bãi đỗ xe, bấy giờ mới buông cổ anh ra, lạnh lùng liếc một cái, đoạn đứng thẳng dậy, sải bước lên xe rồi sập cửa lái đi.
Bùi Dịch bầm tím mặt mũi nằm dài trên đất, toàn thân vừa đau vừa bẩn, muốn bao nhiêu nhếch nhác có bấy nhiêu nhếch nhác.
Anh phải ở nhà dưỡng thương suốt một tuần mới dám vác mặt ra ngoài.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.