Không ngoài dự liệu của Từ Tĩnh, trong số những người đến đón, không có Tiêu Dật.
Mấy ngày nay, Từ Tĩnh vẫn luôn khuyên nhủ, an ủi Tiêu Hoài An.
Nhờ vậy, cảm xúc ban đầu của cậu bé vẫn tương đối ổn định, dù khuôn mặt nhỏ nhắn luôn phảng phất nét buồn bã, đôi môi nhỏ như muốn mếu lại không mếu, ánh mắt đen lay láy đáng thương cứ chăm chú nhìn Từ Tĩnh, trông chẳng khác nào một chú cún con bị bỏ rơi.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.