Tưởng Thành Duật ngồi trong sân với mẹ chừng nửa tiếng, tận mắt chiêm ngưỡng mẹ già đã nỗ lực vẽ hoa hồng thế nào, nhưng càng vẽ lại càng không thấy giống.
Sắc trời dần tối, bà Tưởng cũng kiếm được cớ, “Nếu trời còn sáng thì mẹ đã vẽ xong từ lâu rồi.”
Tưởng Thành Duật té nước theo mưa, “Tại hoa trong vườn nở nhiều quá, nếu ít một chút thì mẹ cũng đã vẽ xong từ sớm rồi.”
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.