Thư Nguyệt nhìn Quan Ải Nguyệt, nhớ đến một chiều tối hè bọn họ chạy đến sông Vĩnh An xem đèn, mình thì trách hắn ngốc nghếch, thấp giọng thì thầm một cầu: "Ải Nguyệt không biết lòng ta đang nghĩ gì." Hắn cười hỏi: "Trong lòng nàng đang nghĩ gì?" Đôi mắt hắn thật sáng, khi đó Thư Nguyệt còn kiêu ngạo hơn bây giờ, nàng nhón mũi chân tiến đến bên tai hắn: "Trong lòng Thư Nguyệt là Ải Nguyệt." Rồi sau đó cười khanh khách thành tiếng.
Khi đó Quan Ải Nguyệt cũng nói trong lòng Ải Nguyệt cũng có Thư Nguyệt, nhưng đến lúc đi lại chẳng nói một lời.
Thư Nguyệt dù say nhưng vẫn còn nhớ rõ mình là Vương phi của Vương phủ.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: