Năm năm sau…
Nơi nào đó ở Ý, trên một con phố đầy chất thơ, Tưởng Nam Khanh mặc áo khoác len, nhìn sang Quách Mậu Tuyết ở bên cạnh: “Em phát hiện nghề này của chị cũng có cái hay đấy nhỉ, có thể bay đến khắp nơi trên thế giới, em ở đây được năm năm, đã gặp chị 7, 8 lần.”
Quách Mậu Tuyết bĩu môi: “Em còn biết bản thân đã ở đây năm năm rồi à, không phải đã nói đi ba năm sẽ về sao? Tưởng Nam Khanh, em là cái đồ nói không giữ lời, có biết Mục Lăng Thành chờ em năm năm rồi không? Tề Duy Duy cũng đã sinh còn rồi, em còn trốn ở Ý làm gì, rốt cuộc có về không?.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: