Lưu Minh Triết cũng không ngờ mình lại đẩy mạnh như thế, suýt nữa hại Tưởng Nam Khanh ngã sấp mặt, anh vội xông tới vỗ vai Mục Lăng Thành, cười cười: “Mình lỡ tay, lỡ tay thôi, không phải cố ý đâu.”
Lâm Tiêu vốn đang rất khó xử, không ngờ còn bị Tưởng Nam Khanh nhìn thấy.
Cô ta chỉ vào Tưởng Nam Khanh, toàn thân tức giận đến phát run: “Cô ta thì có gì tốt, xứng đáng để cậu che chở vậy sao? Rõ ràng mình mới là người quen cậu trước, cậu và mình làm việc chung với nhau một năm trời, cô ta cùng lắm chỉ là một tân sinh viên mà thôi. Chẳng lẽ bởi vì cậu coi trọng khuôn mặt của cô ta sao, quả nhiên, đàn ông mấy người đều giống nhau!”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: