Trời ngả về chiều.
Cố Tích kéo Mục Sở ngồi xếp bằng trên bãi cỏ, tâm tình phiền muộn: "Cậu ta một mực gọi điện thoại cho tớ, lúc đấy tớ có chút tức giận nên nói nặng lời, nào biết chuyện lại thế này."
Cô nhìn về phía Mục Sở, không biết nên làm thế nào mới tốt, lại cảm thấy hơi bực bội, "Tên Lộ Thương đó căn bản là không dám làm gì tớ, cậu ta vì chuyện này mà liều mạng với hắn sao? Bây giờ chuyện thành như vậy, bản thân bị thương thì không nói, còn bị yêu cầu nghỉ học, sao lại có người vừa ngốc vừa ngây thơ thế chứ?"
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.