Chợt Hoắc Đình lên tiếng: “Giờ không cần vội, Vu Hảo này, từ góc độ cá nhân của chú, chú không hy vọng cháu sẽ ra mặt, không phải vì điều gì khác mà vì chú cho rằng, dù cháu có đứng ra cũng chưa chắc có ý nghĩa, hiện tại trong tay không có chứng cứ năm đó, nếu cháu cứ vậy chạy đi báo cảnh sát, người ta sẽ không để ý đến cháu, mà đồng thời, cháu còn phải chịu đựng áp lực rất lớn từ một bộ phận dư luận xã hội, nên chú cho rằng, cháu không cần phải ra mặt vào lúc này.”
Bạn sẽ không bao giờ điều khiển được suy nghĩ của người khác, nên không cần phải đẩy mình đến đầu sóng ngọn gió, đấy là ý kiến của Hoắc Đình.
Những người còn lại đưa mắt nhìn nhau.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: