Sư trưởng Tả nghe nói Tống Duệ Nguyệt lại đang nghiên cứu dầu hào, nghe Hứa Tâm Kiều nói còn nấu thành rồi, mặt mày hớn hở, vội vàng hỏi: "Tiểu Nguyệt, lời Tiểu Hứa nói là thật sao?
" Tống Duệ Nguyệt gật đầu: "Đúng vậy, mấy ngày nay nhờ có chị dâu và bà Phúc Mãn giúp đỡ, cháu nhờ mấy đứa trẻ ở đội Hải Giác đi cạy hàu, trả 30 đồng để thu về nhưng chúng cháu không quen cạy vỏ hàu, mệt đến mức tay không nhấc lên nổi, ba người cả ngày mới cạy được bốn giỏ, đến đũa cũng câm không nổi, mới nhờ chị dâu đi mời mấy người dân địa phương đến cạy vỏ hàu, sau đó cháu và chị dâu phụ trách nấu đầu hào, số củi mà Lục Yến Từ chất trước khi đi làm nhiệm vụ cũng đã đốt hết, tối qua mệt đến tận ba bốn giờ sáng mới ngủ, vốn định dậy muộn một chút để tiếp tục nấu nốt phần thịt hàu còn lại thành đầu hào, nào ngờ mẹ và vợ của Đoàn trưởng Tôn lại đến gây chuyện, bây giờ cháu vừa mệt vừa buồn ngủ, đầu óc choáng váng.
Cháu và chị dâu nghĩ đến việc làm vì lợi ích của quân đội, tự bỏ tiền, bỏ sức, bỏ thời gian cũng đáng nhưng mà... con người ta ấy!
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: