Trong hai người phụ nữ, một người cũng tóc bạc trăng, trên mặt có nếp nhăn thương tang, có lẽ đang, ốm, đi lại loạng choạng, thỉnh thoảng còn ho vài tiếng, người đàn ông lớn tuổi nhất nghe thấy tiếng ho thì vội vàng buông cái xẻng trên tay, tiến lên nhẹ nhàng vỗ về lưng bà, giọng nói đầy lo lắng: "Ngữ Khiết vào nằm đi, việc ở đây có chúng tôi lo.
" "Đúng vậy, chị Thẩm, cứ dưỡng bệnh trước đừng để mệt mỏi nữa, làm bệnh nặng thêm!
" Người nói là một người phụ nữ khác, trông trẻ hơn nhiều, cắt tóc ngắn ngang vai, giọng nói ôn hòa theo sau khuyên nhủ.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: