Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 4 / 170

Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối - Chương 4: Cái đó tới

1 tuần trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

Nửa giờ sau, xe tiến vào biệt thự.

Mộc Ân đẩy cửa xe ra, mũi chân vừa chạm xuống đất thì một trận đau nhức truyền đến.

Thoắt một cái, bàn tay cô vội vàng vịn lấy cửa xe.

“Sao vậy?” Lục Phong Miên sau khi xuống xe quay đầu nhìn thấy, sắc mặt thay đổi, đi về phía cô.

“Không có việc gì, chỉ là trẹo một chút.” Mộc Ân có chút khó xử giải thích.

Trước đó cô vì đi tìm Giang Minh Tu, trèo qua tường trường học, lúc tiếp đất thì chân bị trẹo.

Sau đó cứ lo chạy trốn, căng thẳng nên không để ý tới cảm giác đau đớn, lúc này đã bình tĩnh hơn lại cảm thấy đau.

“Không nghiêm trọng, ngủ một giấc là được rồi.”

Sợ Lục Phong Miên tính toán nợ cũ, cô vội vàng bổ sung một câu, nói xong cũng chuẩn bị nhịn đau đi về phía trước.

Lục Phong Miên ngăn cô lại, thái độ cường ngạnh ấn cô về chỗ ngồi, nâng chân bị thương của cô lên: “Tôi xem một chút…”

Nói rồi quỳ một gối xuống trước mặt cô, cởi giày ra, đặt bàn chân cô trên bộ quân trang không nhiễm bụi của anh.

Động tác anh tự nhiên, nhưng Mộc Ân lại căng thẳng không chịu được.

Đó là Lục Phong Miên, toàn bộ Đế Đô không ai dám bất kính với anh.

Mộc Ân đã từng nhìn thấy những thủ đoạn

xử lý cấp dưới vi phạm quân lệnh trong quân đội của anh, nhưng cũng nhìn thấy không ít người a dua nịnh hót.

Người cường thế, lạnh lùng như vậy, lại

quỳ một gối trước mặt cô, sự tương phản này có chút lớn, kiếp trước cũng chưa từng xảy ra.

“Cháu trở về… bôi chút thuốc sẽ tốt ngay, chú Lục…” Mộc Ân vội vàng khập khiễng đứng dậy.

Lục Phong Miên không để ý đến cô, sau khi đầu ngón tay ấm áp đặt chỗ mắt cá chân cô v**t v* kiểm tra, xác định

vấn đề không lớn, đứng dậy bế cô ra khỏi chỗ ngồi.

“Không bị thương vào xương cốt, trở về phòng tôi bôi cho em ít thuốc.”

“À…” Mộc Ân buồn buồn lên tiếng, cả người đều loạn.

Trước kia cô cũng từng bị Lục Phong Miên

ôm nhưng đều là trong tình huống không tình nguyện, đây là lần đầu tiên, cô có ảo giác ấm áp được Lục Phong Miên quan tâm.

———

Vào cửa biệt thự, Mộc Ân nhìn thấy Lâm Hạ đang ngồi trong phòng khách sơn móng tay.

Thấy bọn cô trở về, Lâm Hạ từ trên ghế

salon đứng lên, trên mặt mang theo nụ cười ngọt ngào quen thuộc: “Chú

Lục, Ân Ân, hai người trở về rồi.”

“Ừm.” Lục Phong Miên lạnh lùng đáp, đi thẳng lên lầu.

“Chú Lục.” Lâm Hạ tiến lên một bước.

“Chuyện gì?” Bước chân Lục Phong Miên hơi ngừng lại, quay đầu nhìn cô ta.

Lâm Hạ cười cười: “Chú Lục, Ân Ân trở về muộn như vậy, nhất định còn chưa ăn gì, để cháu bảo phòng bếp làm chút…”

“Không cần.” Lục Phong Miên không có kiên nhẫn nghe hết liền ngắt lời cô ta, ôm Mộc Ân lên lầu.

Mộc Ân nằm trong ngực anh, nhìn thấy Lâm Hạ tức đến dậm chân, ba chữ “không cam tâm” đều viết lên mặt.

Cô biết trong lòng Lâm Hạ đang nghĩ gì, đơn giản chính là cô và người khác bỏ trốn, vậy mà Lục Phong Miên không tức giận.

Đợi đến muộn như vậy, lại không thấy được trò hay như cô ta đã dự liệu.

Nghĩ đến đây, Mộc Ân nhịn không được cười lên.

“Chuyện gì buồn cười vậy?” Lục Phong Miên cúi đầu hỏi.

Mộc Ân lúc này mới nhớ tới mình còn bị

anh ôm, liền căng thẳng: “Không có…

Không có gì, tại đang nghĩ đến một

vài việc ở trường học.”

Đến bên ngoài cửa phòng, Lục Phong Miên đá văng cửa, đi vào phòng ngủ, sau đó đặt Mộc Ân lên giường.

Mộc Ân ngắm nhìn bốn phía, phát hiện đây là phòng của Lục Phong Miên, lập tức thấy căng thẳng.

Không lẽ trốn không thoát sao?

Lục Phong Miên chiếm đoạt…

Không, cô đã là người đã chết qua một lần, chỉ cần tranh thủ, nhất định còn có hi vọng thay đổi.

“Lục… chú Lục…” Cô gọi.

“Ừm” Lục Phong Miên ngồi xuống bên cạnh cô, ôn tồn trả lời: “Thế nào?”

“Cháu cái kia tới…” Mộc Ân kiên trì cười cười với anh, tay che bụng: “Bụng có chút đau…”

“Cái kia?” Lục Phong Miên dừng một chút mới phản ứng được cái kia là cái gì, ấn đường nhíu lại:”Là cảm lạnh sao?”

“Có lẽ…” Mộc Ân nói: “Cũng có thể là quá mệt mỏi, cháu có chút buồn ngủ.”

“Bôi thuốc xong rồi ngủ.” Lục Phong Miên nói.

, vn

Đến chương:

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Hot
Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Finger Grip Holder 2 ngón tiện lợi, chống rơi
Bán chạy
Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Ánh sáng thân thiện bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Nhiều màu nhỏ gọn, gấp gọn chắc chắn
Mới
Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Đa năng gấp gọn tiện lợi chắc chắn
Êm ái
Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Gối tựa lưng hình thú ngộ nghĩnh, êm ái
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 4 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!