Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 29 / 170

Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối - Chương 29: Mấy ngày nay do tôi hiểu lầm cô ấy thân thiết với mình hơn

1 tuần trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

Màn cửa rất dày và nặng, ánh nắng xế chiều xuyên qua cửa sổ sát đất

chiếu vào phòng, như là một loại thể khí màu vàng rực rỡ nào đó, chiếu

sáng không gian bị màn cửa bao phủ.

Mộc Ân bị Lục Phong Miên đặt trên tường, thân thể nhanh chóng nóng

lên, tứ chi mềm không còn chút sức nào, cả người vô cùng nhẹ nhàng.

Cô cảm thấy Lục Phong Miên đang nhẹ nhàng gặm c*n m** d*** của cô, động tác rất nhẹ cũng rất ôn nhu, cẩn thận từng li từng tí.

Oxy không ngừng bị tiêu hao, đầu cũng bắt đầu trở nên mê muội, thậm

chí có chút không thể nào hiểu được những chuyện xảy ra lúc này.

Cho đến khi cửa phòng đàn bị người bên ngoài đẩy ra, Lâm Hạ kinh ngạc hô một tiếng: “Aâ…”

Động tác Lục Phong Miên hơi ngừng lại, lúc này Mộc Ân kịp phản ứng, thừa cơ đẩy anh ra.

Trên môi nóng bỏng, giống như bị Lục Phong Miên hôn sưng lên, Mộc Ân

nhất thời xấu hổ cực kỳ, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

“Ân Ân…” Lục Phong Miên tiến lên một bước, vươn tay về phía cô.

Mộc Ân lại sợ anh, vô thức lui về sau một bước, quay người tông cửa xông ra.

Cô vừa ra khỏi cửa liền chạy thẳng đến dưới lầu, gặp được bác Phó

đang bước lên, cũng không có ý định dừng lại, giống như là cảm thấy cả

thế giới đều biết cô và Lục Phong Miên hôn nhau.

Chạy ra đến sân, ngồi trên ghế, mới hòa hoãn được một chút.

Theo lý thuyết kiếp trước cô và Lục Phong Miên từng hôn nhau, không cần lúng túng như vậy.

Nhưng mấy lần thân mật ở kiếp trước, đều là do Lục Phong Miên đơn

phương thô bạo cướp đoạt, trong nội tâm cô chỉ có hận cùng oán, không có cảm giác khác.

Ngay từ đầu nụ hôn này cũng rất kịch liệt, nhưng sau đó Lục Phong

Miên rất dịu dàng, dịu dàng giống như sự dung túng của anh đối với cô

sau khi cô trùng sinh, sắp khiến cho cô sa vào trầm mê.

Cô chưa từng thân mật với ai cả, không thể nào so sánh, nhưng lần đầu tiên cảm nhận được rung động khi hôn.

Lục Phong Miên đứng im trước cửa sổ, sắc mặt nặng nề nhìn lòng bàn tay chằm chằm, trên khuôn mặt hiên lên mấy phần cô đơn.

Lâm Hạ tiến lên một bước, kêu lên: “Chú Lục…”

Lục Phong Miên dường như bị tiếng kêu của cô ta làm khôi phục suy

nghĩ, chậm rãi quay đầu, biểu cảm trên mặt nhanh chóng trở lại trầm ổn

như mọi ngày.

“Đi xem cô ấy một chút.” Anh trầm giọng nói.

Cô ấy là chỉ ai, không cần nói cũng biết.

Lâm Hạ có chút không cam tâm.

Cô ta thực sự không nghĩ ra tại sao Lục Phong Miên muốn chấp nhất một lòng với Lâm Mộc Ân, con nhỏ đó vừa ngu ngốc vừa không hiểu phong tình.

Nếu như đổi thành mình, đừng nói là bị Lục Phong Miên hôn, chính là lên giường ở chỗ này, cô ta cũng sẽ uyển chuyển hùa theo.

Ngược lại Lâm Mộc Ân, một mặt giống như bị khinh bạc, bỏ đi vì tức giận, tại sao Lục Phong Miên không chấm dứt với cô đi.

Chú Lục rốt cuộc chú thích Lâm Mộc Ân cái gì, cô ta còn có thể làm tốt hơn con nhỏ đó gấp nhiều lần.

Những lời này Lâm Hạ chỉ dám mấp máy môi, không dám nói thẳng ra.

Nhìn dáng vẻ Lục Phong Miên, bây giờ không phải thời cơ để nói chuyện này, ít nhất cô ta phải tìm cơ hội làm cho cô ta gạo nấu thành cơm với

anh, cô ta mới có cái để nói chuyện tình với Lục Phong Miên.

Lâm Hạ quay người đi ra khỏi phòng đàn.

Đầu cầu thang, cô ta thấy Phó Dũng cầm điện thoại đi lên lầu.

“Lâm Hạ tiểu thư.” Phó Dũng tiếng chào cô ta, bước chân vội vàng.

Nhìn bộ dạng nóng nảy của anh ta, dường như có chuyện gì, Lâm Hạ có ý hỏi một chút, nhưng sợ Lục Phong Miên, cũng chỉ có thể đi xuống lầu tìm Mộc Ân.

Trong phòng đàn, Phó Dũng đẩy cửa vào: “Lục gia.”

“Chuyện gì?” Lục Phong Miên đang đứng trước cửa sổ xoay người.

“Thủ trưởng vừa gọi điện thoại cho ngài, dường như là có chuyện quan

trọng, kêu ngài về lại nhà cũ một chuyến.” Phó Dũng vừa nói vừa đi đến

gần, đưa di động đưa cho anh.

Lục Phong Miên nhận lấy nhìn lướt qua: “Tôi đã biết.”

“Còn có…” Phó Dũng nhớ tới trước đó gặp được Mộc Ân ở cầu thang, do dự một chút muốn nói lại thôi.

Lục Phong Miên không cần nghe xong cũng biết anh ta muốn nói gì, lạnh nhạt nói: “Có thể là bị tôi hù dọa.”

“…” Phó Dũng khẽ giật mình.

“Cũng có thể là… chẳng qua là cảm thấy chán ghét.” Lục Phong Miên có

chút tự giễu giật giật khóe môi, ánh mắt thâm trầm, nói:”Mấy ngày nay là do tôi hiểu lầm cô ấy gần gũi với tôi hơn.”

Anh rất ít lộ ra vẻ mặt như thế, Phó Dũng chứng kiến sự trưởng thành

của anh, không khỏi đau lòng, có lòng muốn khuyên, vẫn chưa mở miệng đã

bị Lục Phong Miên ngắt lời.

“Chuẩn bị một chút, về nhà cũ.” Anh nói, dứt lời vượt qua ông ấy ra khỏi phòng đàn.

, vn

Đến chương:

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Hot
Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Finger Grip Holder 2 ngón tiện lợi, chống rơi
Bán chạy
Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Ánh sáng thân thiện bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Nhiều màu nhỏ gọn, gấp gọn chắc chắn
Mới
Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Đa năng gấp gọn tiện lợi chắc chắn
Êm ái
Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Gối tựa lưng hình thú ngộ nghĩnh, êm ái
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 29 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!