Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 24 / 170

Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối - Chương 24: Rõ ràng bởi vì tâm trạng Lục gia tốt nên ăn cái gì cũng thấy ngon

1 tuần trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

“Một lát tôi muốn đến quân đội, hành trình quay phim hôm nay của Lâm

Như Uyên rất nhiều, ban ngày em ở nhà, nếu nhàm chán thì đi ra ngoài dạo chơi với Lâm Hạ đi.” Lục Phong Miên nhìn vào mắt cô, cười cười gắp cho

cô một bánh sủi cảo nhân tôm.

Anh rất ít cười, đối với người ngoài dường như chỉ có một biểu lộ vô

cảm, nụ cười này tươi phơi phới, mang theo sự ôn nhu nhàn nhạt.

Lâm Hạ ở bên cạnh nhìn trợn cả mắt lên, chỉ hận không phải hướng về phía mình.

Mộc Ân lại là một trận khủng hoảng: “Chú Lục, chú muốn đến quân doanh ạ?

“Có chút việc.” Lục Phong Miên nói: “Nếu như cảm thấy nhàm chán, em có thể gọi điện thoại cho tôi.”

Nhưng gọi điện thoại thì không thể tránh gặp ma được, Mộc Ân để đũa

xuống:”Gấp lắm sao?

Bác Phó không thể xử lý thay chú được sao ạ?

“Có thể thì cũng có thể…” Lục Phong Miên dừng một chút: “Nếu có chỗ nào em còn muốn đi, tôi cùng em đi một ngày nữa.”

“Không cần, chú Lục, cháu có một điều cầu xin!” Mộc Ân ngồi thẳng.

Lần trước lúc cầu xin cô cũng trịnh trọng như vậy, là muốn rời khỏi nhà họ Lục.

Lúc ấy Lục Phong Miên mặt không biểu cảm từ chối thẳng, trong lòng lạnh ngắt.

Lần này Mộc Ân lại nhắc đến, trong đầu anh tất cả đều là Mộc Ân chán

ghét hận không thể né tránh anh cả một đời, nhiệt độ trong ánh mắt dần

nhạt đi.

“Chú Lục?” Mộc Ân thấy anh không có trả lời, kêu một tiếng.

“Em nói đi.” Lục Phong Miên buông dao ăn, lạnh lùng nhìn về phía cô.

Mộc Ân không chú ý tới thay đổi của anh: “Cháu có thể không ở đây được không?

Lời này vừa nói ra, trong lòng Lâm Hạ muốn đốt pháo hoa ăn mừng.

Cô ta luôn buồn bực tại sao từ sau khi bị bắt về Lâm Mộc Ân lại ngoan như vậy, thì ra là làm Lục Phong Miên lơ là, nhưng vẫn ấp ủ chuyện này.

Nhìn thấy sắc mặt Lục Phong Miên lạnh xuống, trong lòng cô ta mừng

thầm, quả nhiên không tìm đường chết thì không phải là Lâm Mộc Ân, cái

sự ngu ngốc quen thuộc đã trở lại.

Nhưng mà chưa vui vẻ được mấy giây, cô ta liền nghe Mộc Ân lại nói:

“Phòng này phong thuỷ không tốt, chúng ta chuyển sang nơi khác ở có được không?

Lâm Hạ cứng đờ.

Chúng ta..

Không nghe lầm, trong này bao gồm cả Lục Phong Miên.

Lục Phong Miên đương nhiên cũng chú ý tới kiểu xưng hô thân mật này, khí đen bao phủ lúc nãy lập tức biến mất.

Sắc mặt anh trầm ổn như cũ, giọng nói lại biểu lộ sự vui vẻ khó phát hiện, hỏi: “Tại sao không ở đây, không thích nhà này?

“Ừm.” Mộc Ân gật gật đầu: “Phòng này không hợp với bát tự của cháu,

Ngũ Hành không thuận, chú không ở đây cháu cứ cảm thấy sợ hãi, nhưng mà

chú bận rộn như vậy, không thể mỗi ngày đều ở nhà với cháu, cháu muốn

đổi đến nơi tốt hơn một chút, cách quân đội của chú Lục gần một chút,

như vậy chú có thể về nhà sớm hơn.”

Vốn là nói hưu nói vượn, ngoài ý muốn lại lấy lòng Lục Phong Miên.

Anh nhìn Mộc Ân, môi mỏng khẽ cong: “Được, cơm nước xong xuôi tôi đi chọn với em.”

Mộc Ân không ngờ anh đồng ý dễ dàng như vậy, nhất thời sướng đến phát rồ rồi, ngẫm lại vẫn phải tiêm thêm cho anh một mũi dự phòng nữa.

“Vậy chú Lục, chọn phòng ở là chuyện rất quan trọng, đến lúc đó có

thể cháu sẽ chọn cẩn thận một chút, chú đừng cảm thấy phiền nha…”

Dù sao phòng nào có quỷ phòng nào không có, cũng là chuyện khó nói,

nói không chừng chọn một ngày cũng không chọn được nơi sạch sẽ.

“Không phiền.” Lục Phong Miên nói: ” Tùy em chọn.”

“Cảm ơn chú Lục.” Mộc Ân hoàn toàn yên tâm, muốn gắp bánh sủi cảo nhân tôm bỏ vào đĩa Lục Phong Miên.

Vừa gắp lên, người đàn ông nhích người tới gần, môi mỏng khẽ nhếch.

Bộ dạng này của anh đã nói rõ ý đồ, Mộc Ân có ngốc cũng có thể thấy

rõ anh đang muốn mình đút cho, mặc dù ngại, nhưng vẫn là thuận theo ý

của anh, cẩn thận từng li từng tí đút bánh sủi cảo nhân tôm vào miệng

anh.

Bánh nhân tôm mềm mềm ngon miệng, sau khi cắn thì hương thơm tràn

ngập khoan miệng, Lục Phong Miên hài lòng có chút gật đầu, “Tay nghề

thím Trương lại tiến bộ rồi.”

“Vâng.” Phó Dũng phụ họa đáp, nhưng trong lòng lại nghĩ, không phải

tay nghề thím Trương tiến bộ, rõ ràng là bởi vì tâm trang Lục gia tốt

nên ăn cái gì cũng cảm thấy ngon.

Mộc Ân ngược lại không nghĩ nhiều như vậy, cô vẫn luôn thích thím

Trương làm đồ ăn nhất, cắn một miếng bánh sủi cảo nhân tôm cảm thấy ngon đến quên cả trời đất.

, vn

Đến chương:

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Hot
Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Finger Grip Holder 2 ngón tiện lợi, chống rơi
Bán chạy
Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Ánh sáng thân thiện bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Nhiều màu nhỏ gọn, gấp gọn chắc chắn
Mới
Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Đa năng gấp gọn tiện lợi chắc chắn
Êm ái
Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Gối tựa lưng hình thú ngộ nghĩnh, êm ái
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 24 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!