Suốt cả buổi sáng, Tống Kha cứ ngẩn ngơ thẫn thờ, từng lời từng chữ của vị đại nho giảng trên bục dường như chỉ thoảng qua tai như gió thoảng. Vừa lơ đễnh nhìn thấy chiếc túi đựng bút mực do chính tay Hương Lan may, trong tim chàng liền nhói lên một cơn đau buốt như bị dao nhọn cứa vào, rồi nỗi hờn giận lại trào dâng. Chàng thầm nghĩ: “Trần Hương Lan, con nhóc nhà nàng sao lại nhè đúng lúc trước kỳ thi hương mùa thu mà ra cho ta một bài toán hóc búa đến thế, khiến ta không có lấy một khắc được yên lòng! Nàng dẫu sao cũng chỉ là phận nha đầu, cớ chi lại không chịu làm thiếp? Tình cảm giữa ta và nàng thắm thiết biết bao, ta lại có ơn chuộc cả nhà nàng, nàng nhẫn tâm rời bỏ ta thật sao? Nếu ta cứ khăng khăng giữ rịt nàng bên mình, không cho nàng ra ngoài, thì nàng làm gì được ta?”
Nhưng rồi chàng lại nhụt chí, chua xót nghĩ tiếp: “Phải rồi, dung mạo phong thái của nàng xuất chúng nhường ấy, thông minh lanh lợi đã đành, lại có tài vẽ tranh nức tiếng. Một người tài sắc vẹn toàn như thế, sao có thể cam lòng cúi đầu làm lẽ cho người ta... Dẫu ta có cưỡng ép giữ nàng lại, nàng không tình nguyện thì giữ được gì ngoài ánh mắt căm ghét hận thù ngày ngày nhìn nhau? Chẳng thà vĩnh viễn không gặp lại nữa...”
Lâm Cẩm Đình ngồi bên cạnh thấy Tống Kha khi thì trợn trừng giận dữ, nghiến răng siết chặt nắm tay, khi lại ủ rũ rầu rĩ, thở ngắn than dài, bèn giơ chân huých Tống Kha một cái, hạ giọng hỏi: – Dịch Phi, hôm nay đệ bị làm sao thế? Mọi bận lên lớp hăng hái lắm cơ mà, hai mắt nhìn tiên sinh chằm chằm như muốn đục thủng cả lỗ, sao hôm nay lại ỉu xìu như cà phơi sương thế này? – Nói đoạn liền nở nụ cười xấu mãng, – Chẳng lẽ... mắc phải bệnh tương tư rồi?
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: