Hương Lan thong thả rút cây trâm cài trên đầu xuống, khẽ khêu lại bấc đèn cho ngọn lửa thêm phần sáng tỏ, đoạn chậm rãi cất giọng: "Nếu như đây là lời Thái thái sai chị tới hỏi, thì lần sau mở lời trước hết chị nên thêm mấy chữ 'Thái thái sai tôi hỏi em'; còn nếu không phải Thái thái sai bảo, thì phiền chị ăn nói cho có chừng có mực, giữ lấy đôi phần khách khí. Tôi dẫu bất tài vô dụng, trước sau chỉ là phận tôi đòi hầu hạ người ta, nhưng dẫu sao trước kia cũng từng ở chốn phủ đệ quyền quý đôi ba năm. Chị đối với tôi buông lời sỗ sàng thế này thì tôi chẳng thèm chấp nhặt, nhưng nếu ra ngoài kia cũng giữ cái thói ăn nói hống hách ấy với người ngoài, e rằng thiên hạ người ta lại chê cười lũ nha hoàn nhà họ Tống chúng mình không biết trên dưới, chẳng có gia phong quy củ."
Từng lời từng chữ nàng thốt ra nhẹ tênh như gió thoảng, thế nhưng lại sắc sảo lạnh lùng khiến người ta nghẹn họng.
Gương mặt Phương Ty lập tức đỏ bừng như gấc chín, ả cười khẩy mỉa mai: "Mày lên mặt bà lớn ghê nhỉ! Nói bóng nói gió ám chỉ tao vô phép vô tắc, tao là người hầu cận bên cạnh Thái thái, ý mày muốn bảo Thái thái không biết đường dạy dỗ người dưới chứ gì?!"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: