Triệu Nguyệt Thiềm lén nhìn sắc mặt Tần thị, trong miệng bịa chuyện: "Cũng chẳng có việc gì to tát, sớm nay con hầu của con nhặt được tập kinh Phật do di nương Thanh Lam chép trong vườn. Con có lòng tốt, sợ muội ấy tìm không thấy sẽ sốt ruột, mới lặn lội đích thân mang sang, cũng định bụng chuyện trò tâm tình với muội ấy vài câu. Nói chưa được mấy câu thì thấy trời muốn đổ mưa rào, con liền cáo từ. Bước ra thềm đá, con lại muốn hỏi han muội ấy mấy câu về Đại gia, ngặt nỗi toàn là chuyện kín đáo chốn phòng the khuê các, chẳng tiện để lũ nha hoàn nghe thấy, nên con mới bảo chúng nó lui cả ra xa. Nào ngờ mới gặng hỏi hai câu, Thanh Lam đã đỏ ửng mặt mày, bẽn lẽn e ấp không chịu nói. Con gặng hỏi thêm thì muội ấy cứ thế lùi bước ra sau, chẳng may sẩy chân hụt gót ngã nhào khỏi bậc thềm... Than ôi, ngọn nguồn âu cũng là lỗi của con, con muôn vàn lần không nên..."
Nói đoạn liền hướng ra cửa lớn quỳ sụp xuống đất, dập đầu chan chát: "Trời cao rủ lòng thương xót, hết thảy mọi nỗi đều do con tội đáng muôn chết, chỉ cầu ông trời phù hộ cho muội muội Thanh Lam cùng giọt máu trong bụng được bình an vô sự. Sau này dù có bắt con leo núi đao xuống chảo dầu, tổn thọ hai mươi năm, con cũng quyết chẳng nửa lời oán thán!"
Tần thị khôn ngoan lọc lõi đến nhường nào, mấy lời lẽ này há bà lại tin. Trong bụng bà nghĩ thầm: "Triệu Nguyệt Thiềm này quả là đồ giảo quyệt giỏi cãi chày cãi cối, buông một câu 'chuyện kín phòng the' là chặn ngay miệng ta, làm ta khó bề gặng hỏi tiếp." Ngoài miệng bà liền nhàn nhạt nói: "Thôi được, đợi Thanh Lam sinh nở xong xuôi, ta sẽ đích thân hỏi nó xem rốt cuộc là 'chuyện kín phòng the' gì mà khiến nó hoảng hốt đến mức ấy, đến nỗi lùi chân ngã khỏi thềm đá."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: