Tần phu nhân khẽ mỉm cười, giọng điệu thong thả: "Ngươi đã có lòng muốn gả cho một người đàn ông bình thường để làm vợ chồng danh chính ngôn thuận, thì ta cũng xin thành toàn cho tâm nguyện ấy của ngươi. Hàn ma ma là người theo hầu hồi môn của ta từ thuở con gái, bà ấy có một đứa cháu ngoại tuổi tác cũng vừa khéo xấp xỉ với ngươi, tướng mạo đoan chính khôi ngô. Gia cảnh nhà nó dẫu có đôi phần thanh bần túng thiếu, nhưng là đứa có chí biết đọc sách dùi mài kinh sử, mai này thi đỗ công danh làm rạng rỡ tổ tông, phong thê ấm tử cũng chưa biết chừng. Hàn ma ma trước kia từng mở lời xin ta, muốn cưới một đứa tỳ nữ ngoan ngoãn trong Lâm phủ về làm dâu. Một mối nhân duyên tốt đẹp nhường ấy vốn dĩ ta định bụng để dành cho Hồng Tiêm hay Lục Lan, nay ngươi xem như trong họa lại gặp phúc lớn. Ta đứng ra làm chủ gả ngươi cho nó, thả tự do cho ngươi xuất phủ thành thân, sau này dọn đi thật xa khỏi chốn này mà sinh sống, ngươi có bằng lòng hay không?"
Cả người Hương Lan bỗng run lên bần bật.
Cháu ngoại của Hàn ma ma ư? Đứa cháu ngoại ấy mặt mũi méo tròn ra sao? Nàng đến mặt người ta còn chưa từng được diện kiến lấy một lần, thế mà giờ đây phải gật đầu đem cả cuộc đời mình trao gửi cho một kẻ hoàn toàn xa lạ hay sao?
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: