Đám người trong phòng hoảng hốt kêu la thất thanh, vội vã xúm xít vây quanh lấy Thanh Lam. Kẻ thì bấm huyệt nhân trung, người thì xoa bóp lồng ngực, lại có đứa tỳ nữ nhanh chân lanh lẹ co cẳng chạy như bay ra ngoài cổng phủ để mời đại phu tới cấp cứu.
Hương Lan cũng vội vã bước dấn lên toan đưa tay đỡ lấy chủ tử, nào ngờ Ngân Điệp đã xông xáo lao tới, dùng cùi chỏ huých mạnh một cái khiến nàng lảo đảo văng sang một bên. Hương Lan sững người, chỉ thấy Ngân Điệp quay ngoắt đầu lại lườm nàng một cái sắc lẹm, ánh mắt hằn học như muốn róc xương lột da nàng. Hương Lan cười khẩy một tiếng trong bụng, chẳng thèm chấp nhặt với cái thứ thiển cận ấy làm gì. Nàng đảo mắt nhìn quanh, vừa hay trông thấy Nghênh Sương đang ghé tai thì thào dặn dò Ngâm Liễu mấy câu gì đó, Ngâm Liễu hiểu ý liền vội vã rón rén lách cửa lẻn ra ngoài đi báo tin.
Hương Lan khẽ buông một tiếng thở dài ngao ngán. Chuyện này chẳng khác nào một viên đá tảng ném phịch xuống mặt hồ phẳng lặng, làm dậy lên ngàn tầng sóng gió cuộn trào dữ dội. Lũ yêu ma quỷ quái trong cái phủ này chẳng biết chừng sẽ còn mượn cái cớ này để giở thêm bao nhiêu ngón nghề tanh bẩn hãm hại nàng nữa đây. Giờ đây nàng chẳng khác nào một chiếc thuyền nan mỏng manh bập bềnh giữa biển khơi giông bão, chẳng biết lúc nào sẽ bị một ngọn sóng ngầm hung hãn ập tới đánh cho tan xương nát thịt!
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: