Khi Hương Lan trở về Tri Xuân Quán thì gian phòng chái Đông đã hoàn toàn yên ắng tĩnh mịch. Cả ngày nay từ trên xuống dưới đều đầu tắt mặt tối lo toan hội thơ, nay xong việc ai nấy đều rã rời mệt mỏi nên đã sớm về phòng ngả lưng nghỉ ngơi. Duy chỉ có Xuân Lăng là kẻ háo thắng hiếu danh, vẫn cố gượng chút sức lực tàn túc trực hầu hạ bên cạnh Thanh Lam.
Hương Lan ngả lưng xuống giường ngủ một giấc say sưa, mãi cho tới khi bóng đêm sập xuống, ánh đèn dầu được thắp lên nàng mới được Tiểu Quyên lay dậy gọi ăn cơm tối. Vì hội thơ lần này nở mày nở mặt, Tần phu nhân đặc biệt sai nha hoàn Lục Lan đem thưởng thêm hai đĩa thức ăn tươi ngon sang chái Đông. Thanh Lam nhận được đồ thưởng thì mừng rỡ rạng rỡ hẳn lên, lại thêm có Xuân Lăng ngồi bên đon đả nịnh hót đỡ lời, không khí trong viện nhất thời vô cùng vui vẻ ấm êm.
Tiểu Quyên ghé sát tai Hương Lan, thì thào kể chuyện: "Chị đã thấy con Ngân Điệp chưa? Chẳng biết nó rước phải cái dớp đen đủi ở xó nào, một bên má bị ai tát cho một bạt tai sưng vù vù như cái bánh bao! Nó sợ xấu hổ phải lấy vạt áo che kín mặt không dám nhìn ai, vừa về tới nơi là rúc tọt vào giường trùm chăn kín mít, đến cơm tối cũng chẳng buồn nuốt lấy một hạt."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: