Hương Lan chợt khựng bước chân lại, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nếu bây giờ đơn độc ở riêng một mình với Lâm Cẩm Lâu nơi góc đình vắng vẻ này, lành ít dữ nhiều, e rằng sẽ chẳng có chuyện gì hay ho. Nàng toan nhẹ chân nhẹ tay lùi bước quay trở lại, chợt đưa mắt nhìn thấy Ngân Điệp đang lon ton bám sát sau lưng Xuân Lăng đi về phía bên này. Xuân Lăng ghé tai dặn dò ả đôi ba câu gì đó, rồi liền rẽ sang một lối mòn khác bỏ đi.
Ngân Điệp cắm cúi bước đi được vài bước, vừa ngẩng đầu lên bắt gặp Hương Lan, ả liền giật thót mình khựng lại. Nét mặt ả thoáng lộ vẻ lúng túng mất tự nhiên, bèn bĩu môi một cái, cố làm ra vẻ kiêu kỳ ngẩng cao đầu ưỡn ngực lướt qua mặt Hương Lan.
Đúng lúc ấy, ánh mắt ả vô tình đảo qua kẽ lá rậm rạp, chợt nhìn thấy bóng dáng cao lớn hiên ngang của Lâm Cẩm Lâu đang đứng chắp tay nơi Đào Nhiên Đình. Bàn chân Ngân Điệp như bị đóng đinh tại chỗ, dán chặt xuống nền đất không sao nhấc lên nổi! Ả muốn sấn tới bắt chuyện, ngặt nỗi lại thấy Hương Lan đang đứng sờ sờ ngay bên cạnh, trong bụng hận không thể tát cho con bé này một cái vì cái tội đứng chắn đường chắn lối.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: