Hương Lan bước chân tới trước cửa gian buồng nhỏ phía sau, mơ hồ nghe thấy tiếng Xuân Lăng đang gay gắt đay nghiến răn dạy Ngân Điệp, không kìm được khẽ lắc đầu thở dài thầm than: "Đám tỳ nữ trẻ tuổi trong chốn hào môn sâu như biển này, thử hỏi có mấy đứa là không ngày đêm nuôi mộng trèo lên cành cao đổi đời chứ? Huống chi Đại gia lại sinh ra khôi ngô tuấn tú phi phàm, trên mình sẵn mang quan chức hiển hách, trong tay lại nắm giữ cả đống vàng ròng bạc trắng đếm không xuể, bất kể là đứa cứng cỏi như Xuân Lăng hay đứa nhỏ tuổi như Ngân Điệp, đứa nào chẳng ngấm ngầm ôm mối hy vọng viển vông ấy. Chỉ thương xót thay cho bọn họ, đôi mắt chỉ nhìn thấy khoảng trời nhỏ hẹp bằng miệng giếng nơi chốn Lâm phủ này, mà vứt bỏ hoàn toàn bốn chữ 'thế sự vô thường' ra sau đầu mất rồi."
Nàng vừa miên man suy nghĩ vừa mở nắp chiếc rương gỗ long não ra tìm kiếm y phục. Lần trước Lâm Cẩm Lâu ghé qua Đông Sương có để lại một chiếc áo vạt thẳng bằng lụa màu xanh mai cua dệt hoa văn hình mắt cáo tinh tế. Hương Lan liền cẩn thận lấy chiếc áo ra, nhấp một ngụm rượu trắng phun sương đều lên mặt vải, rồi dùng chiếc bàn ủi bằng đồng chứa than hồng tỉ mẩn là phẳng phiu từng nếp gấp.
Đúng lúc ấy, Xuân Lăng hất rèm bước vào phòng, thấy Hương Lan đang cặm cụi tay chân liền cất tiếng bảo: "Mấy cái việc nặng nhọc tay chân này cớ sao em lại phải tự mình làm lấy chứ? Cứ sai hai cái con ranh nhỏ tuổi kia làm có phải rảnh tay hơn không."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: