Lâm Cẩm Lâu xưa nay ban ngày rất hiếm khi đặt chân tới gian Đông Sương này. Hương Lan hơi ngập ngừng chần chừ trong thoáng chốc, rồi cũng đành khép nép bước lên phía trước, hạ giọng thưa: "Dạ bẩm Đại gia, Lam di nương vừa ra hoa viên dạo mát ngắm hoa rồi ạ, chẳng hay Đại gia có điều gì cần sai bảo không ạ?"
Lâm Cẩm Lâu khẽ nheo đôi mắt phượng, lười biếng liếc nhìn Hương Lan một cái, buông giọng trầm đục: "Hóa ra trong cái gian phòng này vẫn còn có người sống cơ đấy! Ta cứ ngỡ cả lũ tỳ nữ chúng mày chết rấp đi đâu hết rồi. Mau đi rót cho gia một chén trà nóng lại đây."
Hương Lan mơ hồ nhớ mang máng loại trà mà Lâm Cẩm Lâu thường hay uống được cất trong góc tủ gỗ lớn. Nàng bước lại mở cánh cửa tủ ra ngắm nghía, quả nhiên thấy trên giá có đặt một chiếc hũ gốm nhỏ tráng men xanh đậu vẽ hoa văn cành mai khóm trúc vô cùng trang nhã. Nàng nhón tay bốc lấy một nhúm trà khô, thả vào chiếc chén sứ nhỏ vẽ hoa lam hình cá bơi giữa rong rêu, dùng nước sôi tráng qua một lượt để rửa sạch bụi trà rồi đổ nước đầu đi. Kế đó nàng mới châm thêm nước sôi nghi ngút khói vào, cẩn thận bưng chén trà thơm đặt lên chiếc bàn kỷ con cạnh sập gụ của Lâm Cẩm Lâu. Xong xuôi đâu đấy, nàng liền vội vàng lùi lại phía sau một bước dài, cúi gằm mặt định bụng rón rén lui ra ngoài.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: