Lâm Đông Tú bĩu môi nói: "Gấp gáp gì chứ, huynh muội chúng ta đã bao lâu rồi mới lại có dịp ngồi quây quần đông đủ thế này."
Trong lòng Lâm Cẩm Đình lại bốc lên một ngọn lửa giận vô cớ, cười khẩy châm chọc: "Đúng là hạng đàn bà lắm mưu ma chước quỷ. Dịch Phi huynh ấy tuy đỗ đạt tiến sĩ cả hai bảng, nhưng gia cảnh đã sa sút quá nửa, làm sao bì được với đại ca quan lộ thênh thang, tiền đồ xán lạn. Chậc chậc, tâm cơ ghê gớm dường ấy, chỉ tiếc uổng phí cho một dung mạo thanh tú nhường kia." Nói đoạn, hắn liếc xéo sang Lâm Cẩm Lâu: "Một người đàn bà tâm địa như thế mà đại ca cũng dám giữ lại bên mình sao?"
Lâm Đông Lăng hừ lạnh một tiếng phụ họa: "Tam ca nói chí phải, hạng người như thế mà đại ca cũng chịu thu nạp bên người ư? Trông cũng chỉ thường thường bậc trung, muội thấy còn chẳng bằng Loan Nhi." Dứt lời, nàng ta liếc Thư Nhiễm một cái, cất giọng hỏi: "Ngươi thấy có đúng không?"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: